Bắc cầu qua sóng nước Tam Giang: Khơi mở sinh kế, nối nhịp tương lai vùng ven phá

(STNN) - Hệ đầm phá Tam Giang – Cầu Hai đang chứng kiến bước chuyển mình lịch sử từ những dự án hạ tầng chiến lược. Với dấu ấn của cầu Tam Giang và "mốc hẹn" thông xe kỹ thuật cầu vượt cửa biển Thuận An vào dịp 30/4/2026, nhịp sống ven phá giờ đây không chỉ dừng lại ở việc xóa bỏ nỗi lo cách trở đò giang. Đó còn là hành trình khơi mở sinh kế bền vững, bảo đảm an toàn dân sinh và hiện thực hóa tầm nhìn phát triển xanh tại vùng đầm phá nước lợ lớn nhất Đông Nam Á.
duong-vao-pha-tam-giang-1775188514.jpg
Đường vào phá Tam Giang.

Từ một vùng đầm phá mênh mang từng gắn với những chuyến đò và nỗi lo cách trở mỗi mùa mưa gió, Tam Giang hôm nay đang đổi thay bằng những nhịp cầu hiện đại. Cầu Tam Giang đã mở lối trên tuyến Quốc lộ 49B, còn cầu vượt cửa biển Thuận An đang được đẩy nhanh tiến độ để thông xe kỹ thuật vào dịp 30/4/2026. Trong dòng chảy ấy, hạ tầng không chỉ mở đường cho kinh tế, mà còn mở lối cho an toàn dân sinh, cho sinh kế và cho một tầm nhìn phát triển bền hơn ở vùng đầm phá lớn nhất Đông Nam Á. 

Ai từng đi qua vùng đầm phá Tam Giang hẳn đều hiểu cảm giác rất riêng của nơi này: mặt nước mở ra đến mênh mang, gió từ phá lùa qua những xóm chài, những cánh đồng ven nước nối tiếp nhau trong một không gian vừa khoáng đạt vừa sâu lắng. Hệ đầm phá Tam Giang - Cầu Hai kéo dài khoảng 68 km, diện tích mặt nước khoảng 216 km², từ lâu đã không chỉ là một cảnh quan nổi tiếng của Huế mà còn là không gian sinh kế, văn hóa và ký ức của cư dân ven phá. Nơi ấy có nghề cá, có nuôi trồng thủy sản, có những làng quê bám nước mà sống, có cả những tuyến du lịch sinh thái đang dần hình thành trên nền tài nguyên tự nhiên rất đặc sắc. 

Nhưng cái rộng lớn của Tam Giang cũng từng đồng nghĩa với nhiều cách trở. Nhiều năm trước, chuyện đi lại của người dân vùng sông nước vẫn gắn với đò ngang, ghe máy, với những chuyến qua phá phụ thuộc vào con nước và thời tiết. Mùa nắng còn đỡ, mùa mưa gió mới thật sự phơi bày hết nỗi nhọc nhằn của một vùng đất bị nước chia cắt. Một chuyến đi chợ, một chuyến đưa con đi học, một lần chở hàng, hay một ca cấp cứu, đôi khi đều được đo bằng thời gian chờ đợi và cảm giác bất an. Bởi vậy, với Tam Giang, một cây cầu chưa bao giờ chỉ là một hạng mục giao thông đơn thuần. Nó là lời đáp cho một nhu cầu rất đời thường nhưng rất lớn: được đi lại an toàn hơn, nhanh hơn và yên tâm hơn trên chính quê hương mình

tren-cau-thuan-an-1775188514.jpg
Cầu Thuận An dài khoảng 2,36 km, được xem là cầu vượt cửa biển dài nhất miền Trung.

Cầu Tam Giang, hay còn gọi là cầu Ca Cút, chính là một dấu mốc như thế. Công trình này là một phần của tuyến Quốc lộ 49B, được đưa vào sử dụng để khắc phục tình trạng cách trở đò giang qua nhiều đời, góp phần hoàn chỉnh trục giao thông ven biển và ven phá của Huế. Theo thông tin từ đơn vị thi công, công trình cầu và đường hai đầu cầu có tổng chiều dài 8.440 m, được kỳ vọng mở ra triển vọng khai thác tiềm năng du lịch đầm phá cũng như tạo động lực cho phát triển kinh tế - xã hội của địa phương. Nhưng nhìn từ đời sống dân sinh, giá trị của cây cầu ấy còn rõ hơn thế: nó giúp người dân bớt lệ thuộc vào những chuyến qua sông nhiều rủi ro, xóa đi những cung đường vòng vèo và xóa nhòa mặc cảm của một "vùng rìa" bị ngăn cách bởi nước.

Giờ đây, nhịp nối ấy đang được kéo dài thêm bằng một công trình lớn hơn, mạnh hơn và mang nhiều kỳ vọng hơn: cầu vượt cửa biển Thuận An. Theo thông tin cập nhật đầu tháng 4/2026, dự án đường bộ ven biển qua thành phố Huế và cầu vượt cửa biển Thuận An đang được tập trung thi công để thông xe kỹ thuật vào dịp 30/4/2026. Trong giai đoạn 1, dự án tập trung xây dựng đoạn tuyến gần 8 km, trong đó cầu Thuận An dài khoảng 2,36 km, được xem là cầu vượt cửa biển dài nhất miền Trung. Công trình từng dự kiến hoàn thành sớm hơn nhưng bị chậm do quá trình bàn giao mặt bằng cần thêm thời gian và thời tiết bất lợi; hiện chính quyền thành phố và các đơn vị thi công đang dồn lực cho mốc thông xe kỹ thuật cuối tháng Tư này. 

cau-thuan-an-1775188514.jpg
Hạ tầng giao thông đồng bộ kết nối vùng ven phá Tam Giang với cầu Thuận An.

Nếu chỉ nhìn bằng mắt, người ta sẽ thấy một cây cầu lớn vươn ra phía biển, những trụ cầu đứng giữa gió và sóng, những đoạn đường dẫn băng qua cánh đồng rồi nhập vào nhau như một mạch máu mới của vùng ven phá. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, đó là hình ảnh của một vùng đất đang tự nối mình với tương lai. Bởi khi cây cầu hoàn thành, thứ được nối lại không chỉ là hai đầu bờ bãi. Nó nối những xóm làng ven nước với thêm cơ hội làm ăn. Nó nối đường ven biển với du lịch, dịch vụ, thương mại và những không gian phát triển mới. Nó nối người dân với một trạng thái sống bớt chông chênh hơn trước mưa gió. Và quan trọng hơn, nó nối niềm mong mỏi nhiều năm của cư dân vùng đầm phá với hình hài cụ thể của một sự thay đổi đã nhìn thấy được.

Nhìn những nhịp cầu vươn dài qua sóng nước, dễ thấy hiện lên một chữ “duyên” rất đẹp. Duyên của hai bờ vui được nối lại. Duyên của hạ tầng chạm đến niềm mong mỏi bao đời. Duyên của phát triển gặp lòng người. Làm cầu, mở đường dĩ nhiên là để phát triển kinh tế, để giao thương thuận lợi hơn, để kéo gần các vùng ven biển với trung tâm và với các trục dịch vụ mới. Nhưng nói cho cùng, giá trị sâu nhất của những công trình ấy lại nằm ở tính nhân văn. Ở một vùng sông nước như Tam Giang, xây cầu còn là một cách tạo phúc rất cụ thể: giảm thiểu rủi ro cho bà con, giảm bớt hiểm nguy trong mùa mưa bão, giúp trẻ con đến trường yên ổn hơn, giúp hàng hóa đi nhanh hơn, giúp cơ hội mưu sinh bớt bị chặn lại bởi khoảng cách địa lý. Một công trình giao thông, nếu được đặt đúng chỗ, đúng lúc và đúng tinh thần, sẽ không chỉ rút ngắn cây số mà còn kéo gần lòng người với cảm giác được quan tâm, được đồng hành trong phát triển.

pha-tam-giang-1773132017.jpeg
Phát triển hạ tầng ở đây phải đi cùng bảo vệ nguồn nước, giữ sinh cảnh, gìn giữ nghề cá. Ảnh: TL

Nhưng viết về Tam Giang hôm nay mà chỉ say sưa với bê tông, nhựa đường và tốc độ thì vẫn còn thiếu. Bởi đầm phá này không chỉ cần được nối bằng cầu, mà còn cần được giữ bằng tầm nhìn. Tam Giang - Cầu Hai là một hệ sinh thái nước lợ đặc biệt, nơi đời sống tự nhiên, sinh kế ngư dân và không gian văn hóa cộng cư đan vào nhau rất chặt. Phát triển hạ tầng ở đây vì thế phải đi cùng bảo vệ nguồn nước, giữ sinh cảnh, gìn giữ nghề cá và định hướng du lịch ven phá theo hướng xanh, bền và tiết chế. Một cây cầu chỉ thực sự đẹp khi nó không trở thành khởi đầu cho những xáo trộn sinh thái mới. Một con đường chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó giúp vùng đất đi lên mà không làm mất đi hồn cốt sông nước đã nuôi sống bao thế hệ.

Tam Giang đang đổi thay từng ngày. Cầu Tam Giang đang vươn mình, chuẩn bị khép lại những cách trở. Cầu Thuận An cũng đang tiến gần một cột mốc mới. Giữa những chuyển động ấy, điều đáng quý nhất không chỉ nằm ở chiều dài nhịp cầu hay tổng mức đầu tư, mà hiện hữu ngay trong tinh thần của mỗi công trình: khai thông giao thương là khơi mở sinh kế; nối đôi bờ vui cũng là tạo động lực cho vùng đầm phá. Mỗi cây cầu soi bóng nước Tam Giang hôm nay, khi được dựng xây bằng trách nhiệm và tầm nhìn, sẽ là bệ đỡ, là một nhịp cầu nối duyên cho mai sau.

NHÂN XANH