Nghịch lý 'vàng xanh' Nhật Bản: Vì sao loại trà đắt nhất thế giới đang dần biến mất?

Gyokuro vốn được mệnh danh là “vàng xanh” của xứ sở mặt trời mọc, đồng thời xác lập vị thế là dòng trà đắt đỏ nhất hành tinh với mức giá bán buôn chạm ngưỡng 650 USD/kg. Tuy nhiên, loại trà quý hiếm được ví như "Hermes của ngành trà" hiện đối mặt với thực trạng ngặt nghèo: dù kỹ thuật canh tác sẵn có nhưng sản lượng thu hoạch liên tục sụt giảm do sự đứt gãy nguồn cung lao động. Giữa cơn sốt matcha đang càn quét toàn cầu, diện tích đồn điền trà tại Nhật Bản lại ghi nhận mức sụt giảm kỷ lục. Một lão nông 63 tuổi tại Mie thừa nhận thực tế cay đắng rằng việc tăng sản lượng là nhiệm vụ bất khả thi khi không còn ai trực tiếp đứng trên đồi hái trà.

1tra-xanh-shizuoka-nhat-ban-1758593396.jpg
 

Cơn sốt Matcha toàn cầu và cuộc khủng hoảng nguồn cung

Trên các nền tảng mạng xã hội quốc tế, matcha trở thành một "mật mã lưu lượng" quyền năng. Từ những ly Matcha Latte tại Starbucks, các tác phẩm nghệ thuật vẽ trên bọt sữa yến mạch đến thành phần chống oxy hóa chủ đạo trong mỹ phẩm cao cấp, matcha đang chinh phục người tiêu dùng với tốc độ chóng mặt. Dự báo quy mô thị trường matcha toàn cầu sẽ đạt mốc 7,43 tỷ USD vào năm 2030 với tốc độ tăng trưởng kép hằng năm ổn định ở mức 7,9%. Riêng năm 2025, giá trị xuất khẩu trà xanh của Nhật Bản vọt tăng 98%, xác lập kỷ lục 72,1 tỷ Yên.

Trớ trêu thay, diện tích vùng nguyên liệu trà tại quốc gia này lại bốc hơi tới 29% chỉ trong vòng một thập kỷ. Sự mâu thuẫn này bắt nguồn từ sự thiếu hụt nhân lực thu hoạch trầm trọng thay vì do thị trường suy yếu. Việc sản xuất các dòng trà phẩm cấp cao như Tencha – nguyên liệu cốt lõi tạo ra matcha – lệ thuộc hoàn toàn vào kỹ nghệ hái tay thủ công. Phần lớn các đồn điền trà tọa lạc trên các triền dốc hiểm trở, trong khi lực lượng lao động trẻ liên tục rời bỏ nông thôn khiến độ tuổi trung bình của người trồng trà ngày càng cao. Tại các "thủ phủ" như Uji (Kyoto), nhiều cửa hàng bán lẻ buộc phải áp dụng chính sách giới hạn mua sắm để duy trì lượng hàng tồn kho ít ỏi.

Khi những cánh đồng "vàng xanh" dần bị bỏ hoang

Tốc độ biến mất của những hộ nông dân trồng trà tại Nhật Bản đang ở mức báo động. Nếu năm 1965, quốc gia này ghi nhận hơn 68.000 hộ canh tác trà thì đến năm 2025, con số này chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy 6.000 hộ, tương ứng với mức sụt giảm hơn 90% sau 6 thập kỷ. Song song với đó, diện tích canh tác cũng thu hẹp từ 23.000 héc-ta xuống chỉ còn 11.600 héc-ta. Với độ tuổi trung bình của lực lượng lao động nông nghiệp chủ chốt lên tới 67,6 tuổi, các vườn trà đang rơi vào kịch bản không có người kế thừa.

Thực trạng thiếu hụt nhân lực khiến các nhà vườn không thể đáp ứng đơn hàng ngay cả khi nhu cầu thị trường tăng vọt. Một chủ vườn tại thành phố Kirishima (Kagoshima) than thở rằng ngành trà đang đứng trước cơ hội phục hưng ngàn năm có một, nhưng nền tảng sản xuất suy kiệt khiến địa phương đang bỏ lỡ vận hội lớn. Việc thiếu người hái trà không chỉ kéo lùi sản lượng mà còn trực tiếp đẩy chi phí vận hành lên cao. Năm 2025, giá matcha tại các vùng sản xuất ngoài Kyoto tăng từ 40% đến 70%, riêng khu vực Uji ghi nhận mức tăng đột biến từ 200% đến 300%. Tại các phiên đấu giá, giá trà Tencha chạm mốc 8.200 Yên/kg, tăng gấp đôi so với thời điểm năm 2016.

Nghịch lý giá trị và sự trỗi dậy của các đối thủ mới

Thị trường trà cao cấp hiện tồn tại một nghịch lý: trà càng đắt tiền càng đòi hỏi hái thủ công, nhưng hái thủ công lại chính là mắt xích yếu nhất do thiếu hụt lao động. Chi phí nhân công hái trà đang bào mòn lợi nhuận của các dòng sản phẩm thượng hạng. Sự khan hiếm và đắt đỏ của trà Nhật Bản vô hình trung đẩy các đối tác quốc tế chuyển hướng sang các nguồn cung thay thế từ Trung Quốc hoặc Hàn Quốc vốn có lợi thế hơn về giá thành.

Nhằm tháo gỡ điểm nghẽn này, Chính phủ Nhật Bản đã chính thức can thiệp. Năm 2025, Bộ Kinh tế, Thương mại và Công nghiệp đã triển khai lộ trình phổ cập robot cho các doanh nghiệp nông thôn thông qua Dự án RING, tập trung mạnh mẽ vào cơ giới hóa nông nghiệp. Thực tế lịch sử 100 năm của ngành trà Nhật Bản từng chuyển dịch từ hái tay sang kéo cầm tay rồi đến máy thu hoạch tự hành, giúp nâng hiệu suất lên hàng trăm lần. Dẫu vậy, các dòng máy cơ khí truyền thống hiện nay chỉ đáp ứng được cho các vườn trà sản xuất đại trà, hoàn toàn bất lực trước tiêu chuẩn "một búp hai lá" tinh tế của trà cao cấp.

Giải pháp từ công nghệ AI và mô hình Robot dịch vụ (RaaS)

Sự bế tắc của cơ giới hóa truyền thống chính là cơ hội để các dòng robot thông minh như Goku-Blue (Ngộ Không Lam) khẳng định ưu thế. Bằng việc ứng dụng hệ thống thị giác máy tính tích hợp trí tuệ nhân tạo, các dòng robot mới sở hữu khả năng nhận diện chính xác từng mầm non và lá trưởng thành để thực hiện việc hái có chọn lọc. Hệ thống cánh tay robot mềm mô phỏng hoàn hảo thao tác của con người với độ chính xác đến từng milimet, đảm bảo không gây tổn thương cho các mô lá quý giá. Sau khi thử nghiệm thành công trên cây việt quất, công nghệ này đang nhanh chóng được tùy chỉnh để ứng dụng cho các vườn trà cao cấp.

Sự chuyển dịch sang mô hình "Hái trà thuê bằng Robot" (RaaS - Robot as a Service) giúp các chủ vườn không cần đầu tư thiết bị đắt đỏ mà chỉ cần chi trả theo sản lượng thu hoạch thực tế, giúp cố định tới 70% chi phí nhân công. Sự lụi tàn của "vàng xanh" Nhật Bản không xuất phát từ việc thiếu nhu cầu mà từ sự thiếu hụt công cụ sản xuất hiện đại. Đây cũng chính là thời điểm để các doanh nghiệp công nghệ nông nghiệp bứt phá, chứng minh rằng những bài toán tưởng chừng không có lời giải của nông nghiệp truyền thống hoàn toàn có thể được xử lý bằng sức mạnh của AI và tự động hóa. Khi các đồn điền trà Nhật Bản đang đứng giữa lằn ranh sinh tồn, sự xuất hiện của robot thu hoạch không còn là một lựa chọn công nghệ mà đã trở thành cứu cánh duy nhất để bảo tồn di sản trà đạo ngàn năm.

MINH NGỌC (theo Jinshajiangchanjing)