Hiện đại hóa ngành thủy sản: Đánh giá lại vai trò của quy mô trong phát triển bền vững

(STNN) - Ngành thủy sản từ lâu đã bị ám ảnh bởi những con số khổng lồ: vốn đầu tư hàng trăm tỷ đồng, diện tích mặt nước hàng ngàn héc-ta và công suất thiết kế hàng vạn tấn. Trong một thời gian dài, thước đo cho sự hiện đại hóa gần như chỉ xoay quanh quy mô. Một dự án càng lớn, càng được cho là tiên tiến.

Song chi phí thức ăn và năng lượng bào mòn lợi nhuận, khi rủi ro dịch bệnh và biến đổi khí hậu trở thành mối đe dọa thường trực, logic đó không còn đúng nữa. Thực tế cho thấy, nhiều doanh nghiệp sau khi chạy theo quy mô đã phải trả giá bằng chính sự sụp đổ của hệ thống. Đã đến lúc cần một định nghĩa mới về sự hiện đại: mục tiêu không phải là sản xuất nhiều hơn, mà là làm cho mỗi kilôgam sản phẩm có lợi nhuận cao hơn, bền vững hơn.

Cái bẫy mang tên "tấn sản lượng"

Những dự án nuôi trồng quy mô lớn thường bắt đầu từ một mộng tưởng đẹp đẽ trên giấy: công suất thiết kế. Người ta dễ dàng nhân diện tích với mật độ, rồi nhân với số vụ để ra một con số sản lượng đầy hứa hẹn. Nhưng hành trình từ bản vẽ đến dòng tiền thực tế là một chuỗi hao hụt đầy khắc nghiệt.

Đầu tiên, công suất thiết kế hiếm khi nào trở thành sản lượng thực tế. Chất lượng con giống, những biến động của môi trường, dịch bệnh, hay một sự cố thiết bị đơn giản đều có thể khiến con số cuối cùng chỉ còn là một phần nhỏ so với kế hoạch. Tiếp đó, không phải toàn bộ sản lượng thu hoạch đều có thể bán được. Kích cỡ không đồng đều, những tổn thương trong quá trình nuôi, hay các vấn đề về an toàn thực phẩm sẽ biến một phần không nhỏ sinh khối thành hàng loại hai, thậm chí là phế phẩm.

Nhưng ngay cả khi có được sản phẩm đạt chuẩn, doanh thu kỳ vọng vẫn là một ẩn số. Thời điểm thu hoạch, kênh phân phối và những biến động khó lường của thị trường sẽ quyết định sản phẩm có thực sự mang lại số tiền như dự tính hay không. Cuối cùng, doanh thu cũng không phải là lợi nhuận. Chi phí khấu hao, bảo trì, lãi vay và các khoản phải thu có thể dễ dàng nuốt chửng toàn bộ con số lợi nhuận trên sổ sách.

Bản thân việc mở rộng quy mô không có gì sai. Nó giúp chia sẻ các chi phí cố định và tăng sức mạnh đàm phán. Nhưng hiệu ứng tích cực này chỉ đến khi doanh nghiệp đã có trong tay một hệ thống vận hành ổn định và có thể nhân rộng. Nếu không, việc mở rộng chỉ đơn thuần là nhân bản những yếu kém sẵn có lên một quy mô lớn hơn. Trong một hệ thống thâm canh, rủi ro không cộng dồn, chúng khuếch đại lẫn nhau. Một cảm biến lỗi có thể dẫn đến việc cho ăn sai, gây ô nhiễm nước, làm cá suy yếu và cuối cùng bùng phát dịch bệnh. Một sai sót ban đầu rất nhỏ có thể leo thang thành một vấn đề sống còn.

thuy-san-1787190836.jpg
Hình minh hoạ.

Định nghĩa lại sự hiện đại

Một nền nuôi trồng thực sự hiện đại không còn lấy đơn vị tính "tấn" sản lượng làm thước đo mà trọng tâm là dịch chuyển sang chất lượng vận hành, được xây dựng trên bốn nền tảng cốt lõi.

Nền tảng đầu tiên là hiệu quả. Đây không phải là việc nhồi nhét mật độ cao hơn, mà là dùng ít tài nguyên hơn – từ thức ăn, năng lượng đến thời gian – để tạo ra nhiều giá trị bán được hơn. Nền tảng thứ hai là sức bền. Sự khác biệt của một doanh nghiệp vững mạnh không nằm ở việc có gặp sự cố hay không, mà là ở khả năng nhận diện sớm, cách ly tác động và phục hồi nhanh chóng sau cú ngã.

Nền tảng thứ ba là phúc lợi động vật. Đây không còn là một yêu cầu đạo đức, mà đã trở thành một năng lực sản xuất. Một môi trường sống tốt, ít căng thẳng sẽ tạo ra những con vật khỏe mạnh, cho tỷ lệ sống cao và chất lượng sản phẩm vượt trội. Nền tảng cuối cùng là kiểm soát rủi ro. Giá trị của công nghệ hiện đại là chuyển từ thế bị động "chữa cháy" sang thế chủ động "phòng cháy". Một hệ thống cảnh báo sớm hay một quy trình bảo trì phòng ngừa có thể mang lại giá trị lớn hơn nhiều so với việc xây thêm một ao nuôi mới.

Chiến lược đầu tư vì thế cũng phải thay đổi, không chạy theo danh mục thiết bị có sẵn, mà phải bắt đầu từ những nơi giá trị đang bị thất thoát. Doanh nghiệp cần tập trung vào hiệu quả thức ăn, tỷ lệ sống, tối ưu hóa năng lượng, kiểm soát chất lượng nước và đặc biệt là an toàn sinh học. Bởi an toàn sinh học có vẻ tốn kém trong lúc yên bình, nhưng lại là yếu tố quyết định sự sống còn khi có dịch bệnh.

Đặt câu hỏi đúng trước khi đầu tư

Trước khi phê duyệt bất kỳ khoản đầu tư nào, ban lãnh đạo cần một bộ câu hỏi để tự vấn. Đầu tiên, vấn đề cốt lõi cần giải quyết là gì? Thứ hai, chỉ số cụ thể nào phải được cải thiện và cơ sở để đo lường sự cải thiện đó là gì? Tiếp theo, cần tính toán không chỉ lợi ích khi thành công mà cả tổn thất khi thất bại, bao gồm cả những chi phí vô hình như sự phức tạp tăng lên trong vận hành. Cuối cùng, tổ chức có đủ năng lực để vận hành công nghệ mới một cách bền vững hay không?

Sự thay đổi trong tư duy này cũng đòi hỏi một bộ chỉ số đánh giá mới, vượt xa những con số về quy mô xây dựng. Thay vì chỉ nhìn vào tổng sản lượng, chúng ta phải nhìn vào tỷ lệ sản phẩm bán được. Thay vì chỉ quan tâm đến chi phí sản xuất trên đơn vị, phải tính toán chi phí đầy đủ trên mỗi đơn vị sản phẩm bán được. Một năng lực công nghiệp hóa trưởng thành không được đo bằng một kỷ lục cao sản nhất thời, mà bằng sự ổn định về kết quả qua các mùa vụ, qua các đội ngũ vận hành khác nhau.

Hiện đại hóa không phải là từ chối tăng trưởng. Nó là sự chuẩn bị để xứng đáng với sự tăng trưởng đó. Ngành thủy sản vẫn cần phát triển để đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng của thị trường, nhưng sự phát triển trong tương lai phải đến từ việc sử dụng hiệu quả hơn những tài nguyên sẵn có.

Một doanh nghiệp thực sự hiện đại không nhất thiết phải là doanh nghiệp lớn nhất. Đó phải là doanh nghiệp có khả năng phát hiện sai sót sớm hơn, kiểm soát rủi ro nhanh hơn, sản xuất ra những sản phẩm chất lượng ổn định hơn và dự báo chi phí chính xác hơn. Chỉ khi đó, việc mở rộng quy mô mới thực sự là phát triển, thay vì chỉ làm cho các vấn đề trở nên lớn hơn.

CHỬ CƯỜNG (t/h từ Shenlanmuyu)