Những người lính 'canh trời' trên đỉnh Phú Bài

(STNN) - Khi thành phố Huế còn chìm trong màn sương sớm, dưới chân núi Phú Bài đã rộn ràng bước chân của những người lính Đài quan sát Phòng không Đ75-6, thuộc Trung đoàn Tên lửa 282. Không có xe tải, cũng chẳng có cáp treo hay đường bê tông dẫn lên đỉnh. Mọi lương thực, thực phẩm, nước uống và nhu yếu phẩm phục vụ cuộc sống của đơn vị đều phải được đưa lên bằng chính đôi vai của cán bộ, chiến sĩ.
Những người lính thực hiện nhiệm vụ quan sát trên núi Phú Bài
Những người lính thực hiện nhiệm vụ quan sát trên núi Phú Bài.

Chúng tôi có mặt đúng vào ngày đơn vị tổ chức vận chuyển hàng. Mỗi người lính khoác sau lưng một chiếc gùi nặng trĩu. Người cõng bao gạo gần ba chục ki-lô-gam, người vác thùng rau, người mang can nước, bình gas, dầu ăn hay những thùng hàng nhỏ chứa đủ vật dụng cho cuộc sống trên đỉnh núi. Không ai than nặng, cũng chẳng ai tính toán phần mình nhiều hay ít. Họ chỉ lặng lẽ siết chặt quai gùi, chỉnh lại quân phục rồi bắt đầu hành trình quen thuộc.

Nhìn từ chân núi, đỉnh Phú Bài tưởng như chỉ cách một quãng ngắn. Nhưng khi những bước chân đầu tiên chạm vào con dốc đất đỏ, chúng tôi mới cảm nhận hết sự khắc nghiệt của cung đường.

Lối mòn nhỏ ngoằn ngoèo len giữa rừng keo và cây bụi. Có đoạn chỉ vừa đủ một người đi, hai bên là vực sâu và vách đá. Những bậc đất bị mưa khoét thành rãnh, nhiều nơi lổn nhổn đá hộc, chỉ cần sơ suất là trượt ngã. Càng lên cao, độ dốc càng lớn, có đoạn gần như dựng đứng.

Chưa đầy 100 bước chân, hơi thở của chúng tôi đã gấp gáp. Chiếc ba lô mang theo máy ảnh và sổ ghi chép bỗng trở nên nặng bất thường. Ai nấy phải dừng lại vịn vào gốc cây để lấy sức.

Trong khi đó, những người lính chỉ nhẹ nhàng đặt gùi xuống, uống vội vài ngụm nước rồi tiếp tục bước đi.

"Leo riết rồi thành quen thôi anh. Mỗi tuần ít nhất cũng vài chuyến như thế này", một chiến sĩ trẻ vừa cười vừa nói, mồ hôi chảy thành dòng trên gương mặt sạm nắng.

Câu nói giản dị ấy khiến chúng tôi hiểu rằng, với họ, những chuyến gùi hàng không còn là nhiệm vụ đột xuất mà đã trở thành một phần cuộc sống.

Gần hai giờ đồng hồ bám dốc, cả đoàn mới đặt chân lên Đài quan sát ở độ cao khoảng 400 mét. Những bao gạo, thùng thực phẩm nhanh chóng được chuyển vào khu bếp. Không ai nghỉ lâu. Người kiểm tra lại số lượng hàng, người tranh thủ sắp xếp kho chứa, người tiếp tục chuẩn bị cho ca trực. Mồ hôi còn chưa kịp khô trên lưng áo thì công việc mới đã bắt đầu.

Ở nơi cách xa khu dân cư, từng cân gạo, từng mớ rau hay can nước đều là kết quả của những chuyến leo núi đầy nhọc nhằn.

Các cán bộ của đơn vị cho biết, mùa khô việc vận chuyển đã vất vả, mùa mưa còn gian nan hơn gấp bội. Những trận mưa miền Trung khiến con đường đất trở nên trơn như đổ mỡ. Xe máy không thể lên núi, mọi vật chất đều phải gùi hoàn toàn bằng sức người. Có những hôm mưa kéo dài, bộ đội vừa đi vừa bám rễ cây, nhiều đoạn phải chuyền tay nhau từng bao hàng để vượt qua những dốc cao.

Khó khăn chưa dừng lại ở đó.

Mùa nắng, nước sinh hoạt trên đỉnh núi cạn dần. Để có nước dùng hằng ngày, bộ đội phải xuống tận khe dưới chân núi, múc đầy từng can hơn 20 lít rồi gánh ngược lên đỉnh. Mỗi chuyến đi mất hàng giờ đồng hồ, nhưng vẫn phải thực hiện đều đặn vì nước là nhu cầu không thể thiếu.

Chính vì vậy, từng gáo nước ở đây đều được sử dụng một cách tiết kiệm.

Nước vo gạo được giữ lại để tưới rau. Nước rửa rau tiếp tục dùng cho khu tăng gia. Chỉ khi không thể tận dụng được nữa mới đem đổ bỏ.

Ngoài việc canh giữ bầu trời, những người lính nơi đây còn phải thực hiện nhiệm vụ tăng gia sản xuất để đảm bảo chất lượng cuộc sống cho toàn đơn vị
Ngoài việc canh giữ bầu trời, những người lính nơi đây còn phải thực hiện nhiệm vụ tăng gia sản xuất để đảm bảo chất lượng cuộc sống cho toàn đơn vị.

Phía sau khu nhà ở là một vườn rau xanh nhỏ được chăm sóc cẩn thận. Những luống rau muống, cải xanh, mồng tơi hay vài gốc ớt, khóm hành vẫn xanh tốt giữa nắng gió trên đỉnh núi. Không chỉ góp phần cải thiện bữa ăn, đó còn là thành quả của sự cần cù và tinh thần vượt khó của những người lính nơi điểm cao.

Cuộc sống trên đỉnh núi diễn ra bình lặng cho đến khi tiếng còi báo động bất ngờ vang lên.

Chỉ trong tích tắc, bầu không khí thay đổi hoàn toàn.

Những câu chuyện đang dang dở lập tức dừng lại. Các cán bộ, chiến sĩ nhanh chóng tỏa về vị trí theo đúng phương án đã được luyện tập hàng trăm, hàng nghìn lần. Người vào phòng trực, người kiểm tra khí tài, người cập nhật thông tin quan sát, người thực hiện các phần việc theo nhiệm vụ được phân công.

Không có tiếng hô lớn, không có sự lúng túng.

Mọi động tác đều chính xác, khẩn trương và nhịp nhàng.

Chỉ trong thời gian rất ngắn, Đài quan sát đã chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Chứng kiến sự chuyên nghiệp ấy, chúng tôi phần nào hiểu được ý nghĩa của những ca trực ngày đêm, của những giờ huấn luyện tưởng như lặp đi lặp lại nhưng luôn được duy trì với tinh thần nghiêm túc nhất.

Những người lính luôn chủ động diễn tập để kịp thời xử lý trong mọi tình huống.

Sau khi kết thúc nội dung luyện tập, Thiếu tá QNCN Tống Anh Thành, Đài trưởng Đài quan sát Phòng không Đ75-6, mới có thời gian trò chuyện cùng chúng tôi.

Đã hơn 15 năm gắn bó với đỉnh Phú Bài, anh thuộc từng con dốc, từng gốc cây, từng mùa mưa nắng nơi đây. Giọng nói điềm tĩnh, ánh mắt luôn hướng về khu vực quan sát, người chỉ huy ấy chia sẻ rằng cuộc sống trên đài còn nhiều thiếu thốn bởi khoảng cách xa sở chỉ huy, mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào những chuyến vận chuyển từ chân núi.

Thế nhưng, chưa bao giờ anh và đồng đội coi đó là lý do để giảm đi tinh thần trách nhiệm.

"Nhiệm vụ của Đài là trực sẵn sàng chiến đấu 24/24 giờ, quan sát, phát hiện và báo cáo kịp thời mọi hoạt động trên không trong khu vực quản lý. Vì vậy, dù điều kiện sinh hoạt còn nhiều khó khăn, anh em luôn xác định phải duy trì nghiêm chế độ trực, không để xảy ra bất cứ sai sót nào", Thiếu tá Tống Anh Thành chia sẻ.

Chiều muộn, khi chúng tôi rời đỉnh Phú Bài, những người lính lại trở về với ca trực thường nhật. Trên vọng quan sát, ống nhòm vẫn hướng về bầu trời rộng lớn. Dưới chân núi, cuộc sống của người dân vẫn diễn ra bình yên.

Sự bình yên ấy được góp phần gìn giữ bởi những con người lặng thầm nơi điểm cao. Không ồn ào, không phô trương, họ ngày ngày vượt dốc gùi gạo, gánh nước, tăng gia sản xuất, miệt mài huấn luyện và thức trắng trong những ca trực.

Giữa mây trời Phú Bài, những người lính ấy vẫn bền bỉ làm nhiệm vụ của mình, lặng lẽ như những cột mốc sống giữa không trung, để mỗi khoảng trời của Tổ quốc luôn được dõi theo bằng tất cả tinh thần cảnh giác, lòng yêu nghề và trách nhiệm của người chiến sĩ Phòng không.

Bài, ảnh: ĐỨC TRƯỜNG - VĂN HIỆP