Từ đỉnh cao danh vọng đến vực sâu nợ nần
Phùng Chân Lượng, sinh vào những năm 70 tại Quảng Phong, Giang Tây (Trung Quốc), sớm đã bộc lộ tố chất kinh doanh. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh từ bỏ một công việc ổn định để trở về quê lập nghiệp. Ngay từ những năm 90, anh đã thành công với chuỗi khách sạn, khu nghỉ dưỡng và nhà máy, trở thành một doanh nhân thành đạt với gia sản hàng chục triệu nhân dân tệ.
Thế nhưng, cuộc đời không lường trước được. Do thay đổi chính sách, các ngành kinh doanh chủ lực của anh buộc phải đóng cửa, khiến anh chỉ sau một đêm đã thua lỗ hơn 30 triệu nhân dân tệ. Con đường trả nợ đầy cay đắng, anh phải bán hết nhà cửa, biệt thự, đến mức túng quẫn trong nhà chỉ còn vài trăm tệ.

Giữa lúc tuyệt vọng, anh tìm thấy tia hy vọng từ chính sản vật của quê hương: quả bưởi Majia. Giống bưởi ruột đỏ mọng nước, có lịch sử trồng trọt năm trăm năm này đã trở thành cứu cánh duy nhất. Năm 2016, anh dồn hết tâm sức, vay mượn khắp nơi để thành lập công ty và lao vào ngành bưởi, quyết tâm đưa "trái vàng" của quê hương ra khỏi vùng núi.
Thoát khỏi cái bẫy "bán thô" bằng chuỗi giá trị khép kín
Khi mới bắt đầu, Phùng Chân Lượng đã vấp phải tất cả những vấn đề cố hữu của nông nghiệp truyền thống. Anh vội vàng mở rộng vườn cây, xây dựng nhà xưởng, để rồi khi bưởi vào mùa thu hoạch rộ, giá cả lao dốc, một lượng lớn bưởi tươi tồn đọng không bán được, khiến anh lại một lần nữa đứng trước bờ vực phá sản.
Sau thất bại đó, anh nhận ra rằng, nếu chỉ bán quả tươi, người nông dân sẽ mãi mãi ở thế bị động. Anh quyết định thay đổi hoàn toàn tư duy, tập trung vào hai mũi nhọn: chế biến sâu và xây dựng thương hiệu.
Phùng Chân Lượng trở thành người tiên phong ở Quảng Phong trong việc chế biến sâu quả bưởi Majia. Anh hợp tác với các trường đại học để nghiên cứu, xây dựng các dây chuyền sản xuất tiêu chuẩn hóa, biến mọi bộ phận của quả bưởi thành những sản phẩm có giá trị. Thịt bưởi được làm thành nước ép, rượu, mứt; vỏ bưởi được chế biến thành tinh dầu và các sản phẩm sáng tạo khác. Cách làm này không chỉ giải quyết được vấn đề tồn đọng của các loại quả thứ cấp, mà còn giúp tối đa hóa giá trị của nông sản.
Song song với đó, anh xây dựng một mô hình liên kết bền vững với người nông dân. Anh triển khai mô hình "công ty liên kết với nông hộ", sở hữu 2.000 mẫu vườn bưởi (khoảng 133.33 ha) trồng theo tiêu chuẩn để làm mẫu, đồng thời cung cấp cây giống, hướng dẫn kỹ thuật và đảm bảo kênh thu mua ổn định cho bà con. "Dù doanh nghiệp có lỗ cũng không thể để nông dân thiệt" là nguyên tắc bất di bất dịch của anh. Ngay cả trong thời gian dịch bệnh, khi nông sản tồn đọng, anh vẫn kiên trì thu mua toàn bộ bưởi của các hộ nông dân theo giá sàn đã thỏa thuận.
Niềm tin và sự cam kết đó đã tạo ra một sức lan tỏa mạnh mẽ. Hiện nay, mô hình của anh đã giúp hơn 1.200 hộ nông dân có thu nhập ổn định từ cây bưởi.

Đưa đặc sản quê hương vươn xa
Để đưa quả bưởi ra khỏi vùng núi, Phùng Chân Lượng đã xây dựng một hệ thống phân phối đa kênh. Về kênh bán hàng truyền thống, anh mở các cửa hàng chuyên doanh không chỉ bán sản phẩm từ bưởi mà còn tích hợp các đặc sản khác của địa phương, biến chúng thành một cửa sổ quảng bá văn hóa du lịch. Về kênh trực tuyến, anh xây dựng một trung tâm vận hành thương mại điện tử chuyên nghiệp, thậm chí đích thân livestream bán hàng.
Nhờ chiến lược bài bản, năm 2015, anh đã bán được 200 tấn bưởi. Đến nay, doanh thu hàng năm của công ty đã đạt gần 50 triệu nhân dân tệ. Thương hiệu "Anh Bưởi" đã giành được nhiều giải thưởng uy tín, và các sản phẩm sáng tạo từ bưởi cũng được các cơ quan văn hóa quốc gia công nhận.
Câu chuyện của Phùng Chân Lượng là một bài học sâu sắc về kinh tế nông nghiệp. Anh đã chứng minh rằng, khi người nông dân không chỉ trồng cây mà còn làm chủ được cả chuỗi giá trị, một sản phẩm địa phương hoàn toàn có thể trở thành một ngành công nghiệp mũi nhọn, mang lại sự thịnh vượng cho cả một vùng đất.
|
Bài học kinh nghiệm 1. Chế biến sâu, để cả quả bưởi "toàn thân đều là báu vật" Phùng Chân Lượng là người đầu tiên ở Quảng Phong khai thông được con đường chế biến sâu cho bưởi Majia. Anh hợp tác với các trường đại học để nghiên cứu và phát triển, xây dựng các dây chuyền sản xuất tiêu chuẩn hóa cho việc phân loại, làm trà bưởi mật và tinh dầu bưởi, tối đa hóa giá trị của quả tươi: thịt bưởi được làm thành nước ép, rượu, mứt, bánh và các món ăn vặt; vỏ bưởi được chế biến thành tinh dầu, gối thảo dược; từ đó phát triển thêm bánh trung thu vị bưởi và các bộ quà tặng đặc sản. Anh đã sở hữu hơn 30 bằng sáng chế, hơn 200 nhãn hiệu dòng sản phẩm bưởi, và gần 300 mặt hàng đặc sản Thượng Nhiêu, giải quyết triệt để vấn đề tồn đọng của các loại quả thứ cấp, quả lỗi, để mỗi quả bưởi đều được tận dụng hết giá trị. 2. Dù doanh nghiệp có lỗ cũng không thể để nông dân thiệt Đây là nguyên tắc không thay đổi của Phùng Chân Lượng. Trong thời gian dịch bệnh, khi một lượng lớn nông sản không bán được và hư hỏng, dù công ty thiệt hại nặng, anh vẫn kiên trì thu mua toàn bộ bưởi của các hộ nông dân trong làng theo giá sàn đã thỏa thuận, không để người nông dân phải gánh chịu rủi ro thị trường. Anh triển khai mô hình "công ty + cơ sở trồng + nông hộ", sở hữu 133.33 ha vườn bưởi trồng theo tiêu chuẩn để làm mẫu, cung cấp đồng bộ cây giống, hướng dẫn kỹ thuật, quản lý đồng ruộng và đảm bảo kênh thu mua ổn định. Hiện nay, anh đã trực tiếp giúp đỡ hơn 1.200 hộ nông dân xung quanh, nhà nhà đều dựa vào cây bưởi Majia để có thu nhập ổn định. 3. Kênh bán hàng online và offline, xây dựng thương hiệu vùng miền "Anh Bưởi" Về kênh offline, anh đã mở các cửa hàng chuyên doanh ở Thượng Nhiêu và các huyện lân cận, cùng một cửa hàng flagship rộng nghìn mét vuông tại Cảnh Đức Trấn. Các cửa hàng này không chỉ bán các sản phẩm từ bưởi Majia mà còn tích hợp các đặc sản khác của Quảng Phong như miến, măng khô, dầu trà, đồ gỗ điêu khắc. Về kênh online, anh xây dựng một trung tâm vận hành thương mại điện tử chuyên nghiệp, đích thân livestream bán hàng. Năm 2015, anh đã bán được 200 tấn bưởi Majia, năm 2016, giá trị sản lượng hợp tác với các doanh nghiệp đầu ngành đã vượt 7 triệu, và sau 5 năm khởi nghiệp, doanh thu hàng năm của công ty đã đạt gần 50 triệu NDT. |